Cái giá trịn nhất đối với tôi là văn chương khiến tôi pải sôbgs nghiêm túc hơn
Tôi viết văn không bao giờ để ve vuốt độc giả. Nhưng tôi nghĩ rằng. Việc hình thành tiểu thuyết bắt đầu từ một câu chuyện có thật trong một gia đình gia đình ấm no ở Sài gòn.
Tôi nghĩ rằng. Rất nhiều độc giả khi gặp tôi đều nói rằng. Buổi giao lưu với nữ nhà văn Thuận Chị có thể san sẻ với độc giả về quá trình "thai nghén và phát tiết” cuốn tiểu thuyết Thang máy Sài Gòn”? Đối với bất kỳ một cuốn tiểu thuyết nào. Khánh Lành. Người ta không có điều kiện xây cầu thang máy thì không bao giờ có cái chết của bà mẹ.
40 chương bắt đầu hoặc là bằng Pa-ri hoặc là bằng Sài Gòn. Tôi nghĩ rằng nhân vật chính đó sẽ còn quay lại với tôi. Với "cầu thang máy Sài Gòn”. Có thể là bảy tiểu thuyết của tôi cũng chỉ kể một câu chuyện- phiên phiến là một người nữ giới ở Pháp. Độc giả có thể đọc theo bất cứ một thứ tự nào.
Đó chỉ là ý tưởng bắt đầu. Nên giữa hai cuốn sách có nhiều chi tiết hoàn toàn khác nhau vì chưng hai tiếng nói Pháp và Việt là khác nhau. Như vậy không biết là có bao nhiêu Thang máy Sài Gòn tiếp theo. Mỗi dòng chữ tôi viết ra. Bạn bấm bất kỳ một số nào thì bạn sẽ được dẫn lên một tầng mà bạn chưa hề biết tới. Nhưng đối với bản tiếng Pháp. Chị chia cuốn tiểu thuyết ấy chị chia thành 40 chương khác nhau và mỗi chương đều cùng có một trong ba tiêu đề là Hà Nội.
Thường thường sự phong túc mang lại tiện nghi. Được vuốt ve bản thân thì đừng bao giờ đọc tôi. Phải có lương tâm hơn. Tôi thà có 1. Đây là cuốn đâu tiên tôi tự dịch với sự viện trợ của một người bạn là Hai bản có những điều rất khác nhau. Bản tiếng Pháp của cầu thang máy Sài Gòn được trao tặng Giải sáng tạo (Bourse de Creátion) năm 2013 của trọng tâm Sách nhà nước Pháp (Centre National du Livre).
Paris 11 tháng 8. Cầu thang máy Sài Gòn. Tôi tìm cho Thang máy SàiGòn một nhịp điệu rất sôi động và năng động. Cuốn này được xuất bản theo song ngữ Pháp và Việt. Chị có nói với các nhà làm phim rằng "nội dung không có nhiều nhưng quan trọng là cách mô tả. Bà rơi xuống hầm của Thang máy…Tôi tưởng tượng là người ta nghèo hơn.
Có một ai đó nói tôi không nhớ nói một câu chuyện là: các văn viết nhiều sách nhưng trong thực ra là viết nhiều lần một quyển sách khi đọc văn của Thuận có cảm giác là các nhân vật xuất hiện đi xuất hiện lại trong nhiều tình cảnh khác nhau.
Tôi muốn mọi thứ đến với tôi thật bất thần và cũng sẽ đến với bạn đọc bất thần như vậy.
Đối với tôi. Khi chị quyết định lựa chon thứ tự đó. Thực ra là tôi viết ra chứ không phải dịch. 000 độc giả ham thích. Tôi phải có trách nhiệm với tác phẩm của mình và với bạn đọc của mình. Các nhân vật phôi thai trong đầu tôi. Và mỗi độc giả có thể tự tìm ra một cái trật tự cho "Thang máy Sài Gòn” và người đọc có thể sáng tạo theo cách của mình.
Chị giải thích như thế nào về điều này? Tất nhiên. Trong thời gian chị làm giám khảo của cuộc thi làm phim ngắn??? (tên gì ấy em không nhớ).
Trước kia tôi có tiểu thuyết khác là được dịch ra tiếng Pháp nhưng do người chị của tôi dịch ra. Khi viết một tiểu thuyết thì tôi phải tìm cho nó một nhịp điệu riêng của cuốn tiểu thuyết đó. Trong "Đêm mất tích” cũng vậy. Điều đó rất dễ hiểu. Vẫn là hình ảnh lặp đi lặp lại nhưng mỗi tiểu thuyết lại có một cách khác nhau kể câu chuyện đó. Dĩ nhiên tôi nghĩ rằng điều đó có thể làm khó cho độc giả đấy.
Bạn có thể đọc bất cứ một chương nào mà không cần phải để ý đến thứ tự.
Viết một cái gì không quan yếu bằng viết như thế nào. Thang máy Sài Gòn bản tiếng Việt ra mắt tại Việt Nam tháng 9-2013. Tôi không dịch với nhân cách của một dịch giả mà viết với nhân cách là một tác giả.
Đó là lý do tại sao tôi thay đổi cách viết của mình. Chị không giống những gì trong tác phẩm cả. Tôi không bao giờ xây dựng một cốt truyện trước. Những ai muốn đọc văn để tìm sự bình yện. Chị có nói. Chốn an thân. Một là Thuận- nhà văn. Nó cứ lớn dần lên cho đến khi tôi không còn gì để viết nữa. Nó như một đứa bé. Tôi chỉ dừng lại nếu tôi không thể tiếp tìm được một hình thức mới nữa mà thôi.
Thang máy Sài Gòn là cuốn tiểu thuyết thứ 6 của nhà văn Thuận. Đó chính là bất ngờ mà tôi muốn dành cho người đọc. Bạn đọc Pháp và Việt có những cách thưởng thức và thói quen thưởng thức văn chương rất khác nhau. Mang lại hạnh phúccho con người mà sao ở Việt Nam lại mang lại điều xấu số cho con người ta.
Chị có nghĩ rằng nó gây khó khăn cho độc giả hay không. Vậy thì bản tiếng Pháp và Tiếng Việt liên quan với nhau như thế nào? cầu thang máy Sài Gòn là tác phẩm trước hết mà tôi dịch ra tiếng Pháp. Có hai con người trong tôi. Pa- ri và Sài Gòn và người ta có thể đọc không theo một trật tự cố định nào cả. 000 bạn đọc không khích.
Thực tiễn là tôi nhớ lại những chi tiết chính và viết nó. Hoặc là Hà Nội. Trong 10 năm vừa qua thì chị đã viết 7 cuốn tiểu thuyết tuốt: Cuốn thứ 7 chưa được xuất bản. Đối với nhân vật của chị? Đúng là về nhân vật. Dần dần ý tưởng đó hình thành.
Không tinh tế. Bạn tưởng tượng như bạn bước chân vào Thang máy. Đối với tôi. Nhà này rất có điều kiện và xây Thang máy và bà mẹ đã chết trong Thang máy khi bấm nút và có sự cố.
Trong 40 chương đó. Văn chương thay đổi con người như thế nào.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét